Một cặp lục bát Kiều có thể được thể hiện qua thứ tự các dấu thanh: sắc, huyền, nặng, hỏi, ngã và không dấu tức thanh bằng kí hiệu là „không“ được sử dụng trong cặp lục bát ấy.
Thí dụ, thanh của cặp lục bát đầu tiên của Truyện Kiều
Trăm năm trong cõi người ta
Chữ tài chữ mệnh khéo là ghét nhau
có thể được ghi như sau:
Không không, không ngã, huyền không
Ngã huyền, ngã nặng, sắc huyền, sắc không
Để những dòng thanh trên của cặp lục bát có thanh điệu như một nhạc cụ bất kì có thể thể hiện, ta có thể viết:
Tinh tinh, tinh tĩnh, tình tinh
Tĩnh tình, tĩnh tịnh, tính tình, tính tinh.
Ta gọi đây là THANH ĐIỆU của cặp lục bát đầu tiên của Truyện Kiều. Cứ như vậy ta có thể viết ra thanh điệu của tất cả 1627 cặp lục bát trong Truyện Kiều.
Điều KÌ DIỆU ĐẾN KINH NGẠC là thanh điệu của tất cả 1627 cặp lục bát Kiều đều khác nhau, không hề có hai cặp nào có thanh điệu trùng nhau. Cũng có nghĩa là thanh điệu lục bát trong Truyện Kiều phong phú và đa dạng đến mức tuyệt đối. Và như vậy nếu một nhạc công với cây đàn tấu lên thanh điệu của một cặp lục bát Kiều bất kì thì người tinh tế và thuộc lòng Truyện Kiều đã có thể nhận ra được cặp lục bát Kiều đó.
Thí dụ,
Tình tinh, tính tính, tinh tinh
Tĩnh tinh, tính tính, tinh tình, tinh tinh
thì đây chính xác là cặp lục bát Kiều duy nhất sau:
Lần thâu gió mát trăng thanh
Bỗng đâu có khách biên đình sang chơi.
Vậy, bạn đọc hãy thử xem có ai biết thanh điệu sau đây ứng với câu Kiều duy nhất nào không:
Tình tinh, tính tịnh, tinh tình
Tinh tinh, tĩnh tịnh, tịnh tình, tính tinh ?
Nguyễn Huy Việt